Thích và yêu là hai từ hoàn toàn khác nhau

Đời

» » » » Thích và yêu là hai từ hoàn toàn khác nhau

Thích và yêu là hai từ hoàn toàn khác nhau. Đối với tôi, thích một ai đó có nghĩa là mình thích những ưu điểm nối trội của người ấy. Còn yêu một ai đó, có nghĩa là mình yêu ưu điểm của người ấy và chấp nhận cả những nhược điểm của người ấy. Hai người thích nhau, đôi khi họ cảm giác không hợp nhau và thỉnh thoảng họ cảm thấy không thoải mái khi ở bên cạnh nhau. Hai người yêu nhau là khi họ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau, thoải mái khi ở cạnh nhau, và thấy nhớ về nhau cho dù họ đang ở gần bên nhau hay đang ở xa nhau. Đối với anh, tôi chỉ thích và mến anh chứ chưa hề yêu anh. Tôi đã nói ngay từ những giây phút đầu. Tôi đã nhá đèn đỏ để anh không rơi vào tình cảm của tôi nhưng anh phớt lờ đi. Anh cho rằng tôi thích anh có nghĩa là tôi yêu anh…. Anh luôn đặt ra nhưng thói quen của những người thường hay đang yêu nhau để cùng với tôi xây dựng tình cảm. Anh dần dần rơi vào cuốn vào cơn xoáy của tôi mà anh cho rằng đó là tình yêu.


Tình yêu, hai chữ dễ nói thế nhưng khó để khẳng định khi mình đang yêu. Đối với tôi, người ta có thể nói mình đã yêu và được yêu một cách dễ dàng, còn hai từ đang yêu là hai từ mà người ta phải ngập ngừng suy nghĩ trước khi khẳng định điều ấy. Thế nhưng anh trả lời rất vội, anh cho rằng anh đang yêu và dần dần tình cảm của anh lớn dần. Anh yêu tôi một cách điên cuồng như một cơn xoáy. Cơn xoáy mà tôi bảo anh đừng rơi vào. Để rồi khi tôi nén hết suy nghĩ và bảo anh dừng lại. Cơn xoáy của tôi làm anh trầy trụa, anh buồn trong suy nghĩ, anh đỗ cơn giận của ấy lên tôi, anh nói nhưng điều làm tổn thương tôi, anh cho rằng tôi đang trêu đùa tình cảm sâu sắc của anh. Anh cười nhạo tôi…Tôi hiểu tại sao anh làm như thế. Nhưng anh vô tình không hiểu rằng lý do tôi làm như vậy là tốt cho anh. Tình cảm tôi đang cố vun đắp và nuôi nấng của tôi đối với anh bị vụt tắt trong chớp nhoáng. Tôi cảm thấy ngỡ ngàng bởi vì tôi nghĩ nếu như thực sự anh yêu tôi, anh sẽ chỉ giận trong chốc lát, anh sẽ giữ lấy và tôn trọng tôi chứ không phải nói lên nhưng điều chua cay ấy đối với tôi.

Tôi, một con bé đã từng biết yêu là gì, một con bé đã khép mình lại với bất cứ những người con trai khác trong khoảng thời gian qua bởi vì tôi sợ. Sợ rằng tôi sẽ bị bỏ rơi, sợ rằng tôi sẽ đột quỵ, sợ rằng tôi sẽ bị tổn thương thêm một lần nữa. Tôi đã dần quen với cuộc sống một mình, cuộc sống không làm cho trái tim của mình phải khóc, cuộc sống không làm tôi phải buồn bã trên sự đau thương. Gặp anh, Tôi không hề vội vàng buông tình cảm của mình. Tôi thận trọng đưa tình cảm của mình theo suy nghĩ và lời nói hơn là làm theo trái tim mình mách bảo. Tôi tiến tình cảm của mình một cách chậm rãi và đôi khi tôi từ từ dừng lại xem xét nó như thế nào. Anh thì ngược lại. Tình cảm của anh dành cho tôi một cách vội vàng và thiếu suy nghĩ. Anh nói anh yêu tôi nhưng anh vô tình không biết tôi đang nghĩ gì, anh không hỏi tại sao tôi lại để tình cảm của mình trôi đi một cách chậm chạp  đến thế. Anh cho rằng vì tôi là con gái nên e dè và không thể nói lên được ba chữ “em yêu anh” mà chỉ có thề nói “em thích anh”. Anh nghĩ con trai  nói ra điều này mới cool và anh nói dùm tôi điều này như vậy tôi sẽ nhận thấy tôi cũng yêu anh. Nhưng anh đã nhầm. Anh nhầm lẫn cách xử sự và sự quan tâm của tôi và ngộ nhận đó là tình yêu của tôi dành cho anh. Tôi bảo anh đừng ép buộc tôi phải đi cùng cơn xoáy tình yêu của anh vì tôi thực sư chưa yêu anh. Nhưng có nói với anh như thế nào anh vần cố chấp. Tôi sợ anh sẽ tổn thương nếu như cái tôi của anh quá lớn và tình cảm trong anh dành cho tôi ngày một lớn dần. Bởi vì tôi biết con người sẽ càng tổn thương nặng nếu như người ta lún vào tình cảm quá sâu mà tình yêu không xuất phát từ hai đứa. Vì vậy, tôi quyết định dừng lại để cho anh không đi quá xa với tình yêu cuồng nhiệt ấy, để cho anh không buồn hay đau khổ, để cho anh hạnh phúc với một tình yêu đích thực và trọn vẹn.

Có lẽ anh sẽ hận và ghét tôi, phải không anh? Có lẽ vậy, bởi vì anh đã buông lời tổn thương tôi, bởi vì anh chưa hề dừng bước và suy nghĩ về những cảm nghĩ của tôi. Nhưng tôi không hề trách anh, ghét anh, hay giận anh bởi vì anh không biết. Và bởi vì anh không biết nên với tôi anh hận hay anh nghĩ xấu về tôi là lẽ bình thường của một con người. Tôi không quan tâm mọi người nghĩ tôi như thế nào. Tôi cũng không cần phải lên tiếng cho người ta hiểu bởi vì tôi rất là tôi mà anh chưa hiểu hết. Tôi cảm thấy tiếc bởi vì tôi mất đi một người tôi đã từng mến.

Anh à, nếu như anh không yêu em có lẽ sẽ tốt hơn đấy. Vì như vậy em bây giờ có thể nghe chuyện phím của anh, cùng đọc những câu chuyện củ chuối của em khi trời mưa em viết để rồi rồi anh ôm bụng lăn ra cười. Anh à, hôm nay trời mưa to lắm. Nhưng hôm nay đã em viết về anh đấy, nó không còn củ chuối như ngày xưa em viết, và cũng sẽ không làm anh cười ra nước mắt khi anh đọc nó… Em ác quá phải không anh. Vì vậy anh hãy quên em đi. Anh đừng lên facebook thường xuyên ngắm hình em khi nhớ đến em, anh cũng đừng đọc những câu chuyện củ chuối của em nữa để rồi lại thấy nhói đau trong tim. Hãy ghét hoặc quên em đi như vậy anh sẽ bắt đầu một cuộc sống mới và tìm được một hạnh phúc trọn vẹn hơn anh nhé.
Sưu Tầm

Share

You may also like

Không có nhận xét nào

Leave a Reply

Đẹp